>>>>>>>>>>>>>>>>>>HỘI HỌC SINH THPT TÂN HIỆP<<<<<<<<<<<<<<<<<<<<<<<<<
Hiển thị các bài đăng có nhãn Bí Ẩn Lịch Sử. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Bí Ẩn Lịch Sử. Hiển thị tất cả bài đăng

Chủ Nhật, 3 tháng 2, 2013

Viễn cảnh của sự bất tử


hững hình ảnh tư liệu quý báu của một nhiếp ảnh gia người Anh đã hé lộ thế giới bí ẩn của những người tin rằng họ sẽ được khoa học hồi sinh trong tương lai.
Cuộc sống sau khi chết, đối với nhiều người, là sự tồn tại của linh hồn. Theo đó, khi xác thân tiêu biến, sẽ còn lại một cái gì đó huyền bí hiện vẫn chưa thể chứng minh bằng khoa học. Tuy nhiên, đối với những người bị ám ảnh bởi kỹ thuật đông lạnh, “một cuộc sống thứ hai”, hoặc chính xác hơn là cuộc sống được hồi sinh sau khi chết, mới là mục tiêu của họ.
Viễn cảnh của sự bất tử là cuộc nghiên cứu kéo dài 6 năm do nhiếp ảnh gia người Anh Murray Ballard thực hiện. Ông đã bôn ba khắp thế giới và ghi lại những hình ảnh ấn tượng về thế giới người đông lạnh, một hướng đi không chỉ thu hút những người “cuồng” khoa học, mà còn được góp sức bởi các công ty kinh doanh sự bất tử, ít nhất là về thể xác để đợi ngày hồi dương.
Phải thừa nhận là quy mô của ngành này không lớn lắm, theo nhiếp ảnh gia Ballard, người đã có dịp tham quan cơ sở của Hiệp hội Kéo dài sự sống Alcor ở Phoenix, bang Arizona (Mỹ); Viện Đông lạnh ở Detroit (bang Michigan); Công ty Suspended Animation (Chết giả) ở Boytan Beach, bang Florida (Mỹ); KrioRus ở Moscow (Nga)…
Viễn cảnh của sự bất tử, Phi thường - kỳ quặc, su bat tu, hoi sinh, linh hon, nhiep anh gia, nguoi dong lanh, bi an khoa hoc, chuyen la, tin tuc
Đến nay, vẫn chưa rõ đây là chuyện chỉ có trong khoa học viễn tưởng hay thật sự là một phương pháp giúp con người bất tử - Ảnh: chanarchive.org
Đông lạnh là kỹ thuật bảo tồn xác chết trong nitrogen lỏng ở nhiệt độ -196°C, đã được khởi đầu từ thập niên 1960.
Phương pháp bảo tồn cơ thể người hiện vẫn chưa thể đảo ngược với trình độ khoa học hiện nay, nhưng những người theo thuyết đông lạnh vẫn hy vọng rằng một ngày nào đó trong tương lai, các xác chết nằm bất động trên có thể được hồi sinh nhờ vào công nghệ hiện đại hơn.
Khó có được số liệu thống kê chính xác, nhưng ước tính có khoảng 2.000 người đã đăng ký chương trình mạo hiểm này, và đã có 250 người hiện trong tình trạng đông lạnh, cùng với hơn 100 thú cưng. Và số những người thích thú với viễn cảnh bất tử nhờ vào phương pháp này có Giám khảo chương trình X-Factor nổi tiếng Simon Cowell, theo báo Daily Mail.
Dự án của Ballard bắt đầu từ năm 2006, sau khi nhiếp ảnh gia này đọc được tin tức gây chú ý: Đông lạnh thất bại đã làm tiêu tan hy vọng hồi sinh của hai người ở Pháp. Ông đã gọi điện cho một nhóm chuyên ngành đông lạnh xác chết ở Anh và tham gia các cuộc gặp cũng như những khóa huấn luyện kỹ thuật này.
Cơ hội thực sự đến khi Ballard gặp được một trong những nhà sáng lập KrioRus, tổ chức đông lạnh Nga, và ghi lại hình ảnh cả 2 nơi yên nghỉ của người đầu tiên được áp dụng phương pháp trên.
Đó là ngôi mộ của người này ở ngoại ô thành phố St.Petersburg, và nơi lưu trữ phần đầu ở Moscow. Bảo quản đầu đòi hỏi chi phí ít hơn trường hợp lưu trữ cả thi thể. “Những cá nhân này không muốn quay lại cuộc sống với cùng một thân xác ban đầu. Thay vào đó, họ muốn một cơ thể mới. Họ chỉ quan tâm đến việc bảo quản bộ não, phần mà họ cho rằng sẽ lưu giữ ký ức và nhân dạng thực sự của mình”, theo Wired dẫn lời Ballard.
Khác với khoa học chính thống, những khoa học gia theo thuyết bất tử nhờ đông lạnh thường tự chế công cụ mà họ cho là có thể phục vụ được mục tiêu mà họ theo đuổi. Ngoài ra, công nghệ đông lạnh chẳng có mấy tiến triển trong suốt 6 năm qua, nhưng đối với những người trong ngành, bất cứ kỹ thuật khoa học mới nào cũng có thể liên quan đến công việc của họ.
Và những thi thể đang nằm trong dung dịch nitrogen lỏng cũng chẳng thể thúc giục những người chịu trách nhiệm phải nhanh chóng hồi sinh cho mình. Dù sao đi nữa, ai đã đồng ý ký vào thỏa thuận đông lạnh cơ thể đều được cảnh báo trước là có thể mất từ 20 đến 50 năm, hay 200 năm trong trường hợp viễn cảnh mà họ luôn mơ tưởng trở thành hiện thực.

Bí ẩn cô bé người rừng ăn thịt sống


Cô bé người rừng được người ta phát hiện ở gần làng Songi, khu Chalôns, một quận thuộc Pháp ở Champagne, vào buổi tối chập choạng tháng 9.1731. Đã có rất nhiều người quan tâm và hiếu kỳ về nguồn gốc của cô nhưng cho đến nay, việc cô xuất thân từ đâu, cuộc đời đã trải qua những gì vẫn còn là nghi vấn khó giải đáp.

Lần đầu tiên, người ta thấy cô đi ra từ phía rừng, mang theo một cây gậy làm vũ khí và đang tìm nước để uống. Dân làng phát hoảng, họ đem chó ra dọa nhưng chỉ với một nhát gậy, cô bé đã làm chú chó chết ngay tại chỗ.

Rồi cô trèo lên ngọn cây và ngủ thiếp đi. Khi được báo tin này, ngài tử tước Viscount d'Epinoy trong vùng vô cùng tò mò về đứa trẻ và ra lệnh phải cố bắt cho bằng được cô bé người rừng.
Bí ẩn cô bé người rừng ăn thịt sống, Bí ẩn lịch sử, Phi thường - kỳ quặc, bi an co be nguoi rung an thịt song,bi an,co be nguoi rung,nguoi rung,chuyen la,chuyen la co that,chuyen la the gioi,tin tuc
Memmie Le Blanc theo như mọi người mô tả
Ăn thịt sống và ngủ dưới sàn nhà
Cô bé được đưa đến lâu đài của ngài Viscount d'Epinoy và được đặt tên là Marie-Angélique Memmie Le Blanc. Tại đây, mọi người đã rất ngạc nhiên khi chứng kiến Memmie ăn tươi nuốt sống những con chim trong nhà bếp.

Ngài d'Epinoy sai đầu bếp đưa cho cô bé một con thỏ còn sống, cô nhanh chóng lột da nó và ăn ngấu nghiến. Cô bé được hỏi nhiều điều, nhưng cô không trả lời được vì không biết nói. Cách duy nhất để cô giao tiếp với thế giới xung quanh là thông qua những tiếng rít và tiếng la hét.
Chết trong đói nghèo và quên lãng
Không có ghi chép nào về phần đời còn lại của Memmie Le Blanc nhưng nhiều nguồn tin cho rằng, cũng như với hầu hết những đứa trẻ có xuất thân hoang dã khác, cô chết trong nghèo đói và bị quên lãng.

Madame Hecquet biến mất và manh mối về nguồn gốc của Memmie là con dao với những ký tự kỳ lạ được khắc trên chuôi cũng biến mất theo.
Ban đầu, sự đen đúa của cô khiến người ta nghĩ cô là người da màu. Nhưng sau khi tắm rửa, họ phát hiện cô là một người da trắng. Cô có đôi mắt màu xanh da trời và trạc 9, 10 tuổi. Bàn tay cô có hình dạng bất thường với những ngón tay thô và to.

Đây có thể là sự thích nghi với điều kiện sống khi cô dùng tay để đu từ cây này sang cây khác và đào rễ cây. Cô bé người rừng cương quyết không ngủ trên giường mà thích ngủ ở sàn nhà hơn.

Cô chỉ ăn bánh mì và uống nước lọc. Thịt chín làm cô nôn mửa và khó chịu. Memmie tỏ ra có năng khiếu trong việc chạy, bơi lội và có thị lực tinh tường nên cô thường bắt cá làm bữa ăn hằng ngày.

Nhà Viscount đưa cô bé cho một trung tâm chăm sóc nhưng cô thường xuyên bỏ trốn, thậm chí có lần cô còn trốn lên trên một ngọn cây cao giữa cơn bão tuyết.

Cuối tháng 10/1737, cô được đưa đến Bệnh viện Đa khoa St. Maur. Đầu tiên, cô rất hay la hét và trừng mắt dọa nạt mọi người. Nhưng dần dần, cô đã trở nên “thuần hóa” và “văn minh” hơn. Cô bắt đầu tiến bộ dần trong việc học tiếng Pháp, chứng tỏ cô không những khá thông minh mà cô còn biết nói trước khi “bị bỏ rơi”.

Nhưng số phận lại không mỉm cười với cô bé bất hạnh, tình trạng sức khỏe và tinh thần của cô gặp phải nhiều vấn đề. Nhà Viscount d'Epinoy đã rất cẩn thận về chế độ ăn uống cho cô bé với thịt sống và rau củ, nhưng thời gian được chăm sóc ở Bệnh viện St. Maur đã gây ảnh hưởng không tốt đến sức khỏe của cô.

Thịt chín và những thức ăn được nấu với gia vị đã khiến răng và móng tay của cô rụng dần, sức khỏe của cô yếu đi trông thấy. Các bác sĩ cho rút bớt máu để giảm bớt áp lực vào dạ dày nhưng điều này chỉ làm cho cô ốm thêm. Một năm sau, Viscount d'Epinoy chết, cô bé được đưa đến một tu viện kín ở Châlons.

Mãi là một điều bí ẩn
Bí ẩn cô bé người rừng ăn thịt sống, Bí ẩn lịch sử, Phi thường - kỳ quặc, bi an co be nguoi rung an thịt song,bi an,co be nguoi rung,nguoi rung,chuyen la,chuyen la co that,chuyen la the gioi,tin tuc
Những hình ảnh hiếm hoi của cô bé người rừng Memmie
Rất ít thông tin về 10 năm cuối của cuộc đời Memmie. Những quý tộc và tử tước giúp đỡ cho Memmie đều chết và cô bị bỏ lại một mình trong bệnh tật, đói nghèo. Tháng 11/1752, cô gặp một người bảo trợ và cũng chính là người viết tiểu sử cho cuộc đời cô: Madame Hecquet. Cuốn tiểu sử được xuất bản năm 1755. Madame Hecquet đã rất khó khăn trong việc giúp Memmie nhớ lại cuộc đời cô trước khi được tìm thấy.

Cô nói rằng, trước đó mình chưa bao giờ suy nghĩ về cuộc đời mình. Cô nhớ mình không hề có nhà hay gia đình. Ký ức duy nhất mà cô có chính là việc nhìn thấy một con chó biển. Madam Hecquet băn khoăn liệu Memmie có phải là một người Eskimo không bởi cô có làn da trắng và mềm hơn những người châu Âu khác.

Tháng 3/1765, vẫn ở Paris, Memmie gặp một người bảo trợ khác - lãnh chúa James Burnett. Theo lời Burnett, câu chuyện về cuộc đời của Memmie trước khi cô xuất hiện ở Songi là một câu chuyện khó tin.

Lúc 7 hay 8 tuổi, cô được đưa đi bằng một con tàu biển lớn và điểm đến là một đất nước ấm áp, nơi mà cô bị bán đi như một nô lệ. Trước khi bán, những kẻ bắt cóc đã sơn người cô màu đen vì những nô lệ da đen dễ bán hơn.
Những ký tự kỳ lạ trên chuôi dao

Chân cô không đi giày dép mà chỉ mặc một chiếc váy làm từ da động vật. Có một cái lá trên đầu trông như một cái mũ.

Cô bé đeo một sợi dây chuyền, quàng quanh người một cái túi cũng làm từ da động vật.

Trong túi có một chiếc gậy và một con dao với những ký tự kỳ lạ trên chuôi mà không ai giải mã được.
Chúng cũng không hé lộ bất cứ điều gì về nguồn gốc của cô. Tại đất nước đó, cô bị đưa lên một con tàu khác, bị đánh đập và bắt làm công việc may vá. Rồi thuyền bị đắm, những thủy thủ lấy phao cứu sinh để tự cứu mình, bỏ mặc Memmie và một cô bé da đen.

Họ đã thoát ra khỏi chiếc thuyền đắm và bơi đến bờ. Hai người sống sót trên một đất nước xa lạ. Họ chỉ đi vào ban đêm để tránh bị chú ý. Ban ngày, họ ngủ trên các ngọn cây, ăn rễ cây và bắt thú rừng để sống sót.

Khó khăn lớn nhất của hai cô bé là họ không nói được ngôn ngữ của nhau. Vì vậy, họ chỉ giao tiếp với nhau bằng các dấu hiệu và những tiếng rít.

Một ngày nọ, Memmie tìm thấy một cuốn kinh Rosary nằm trên đất. Vì cuốn kinh này mà hai người đánh nhau rồi ly tán. Cô bé kia đi về phía con sông, còn Memmie đi hướng ngược lại về Songi.

Nhiều người cho rằng chính Memmie đã vô tình giết cô bé kia trong khi cãi vã. Có thể sự thật không ly kỳ như trong tiểu sử của Memmie, cô chỉ là một đứa trẻ người Pháp bị bỏ rơi trong rừng khi còn bé và những ký ức sau này của cô là những ký ức sai.

Nhưng, khả năng Memmie là một đứa trẻ không may bị bắt trong chuyến buôn nô lệ xuyên Đại Tây Dương thời đó không thể bị loại bỏ. Đến nay, nguồn gốc của cô bé người rừng mãi mãi vẫn là một điều bí ẩn.